Đi Du Hí

Ngày 16 tháng …..
Đêm đầu tiên đặt chân đến Đà Lạt sau hơn một năm. Cảm giác đầu tiên mạnh mẽ nhất là cái giá lạnh của đất trời xâm nhập toàn thân, dù ta đã chọn giải pháp tản bộ dọc theo đường lên dốc Trần Phú để cơ thể ấm lên, và lâu lắm rồi ta đã không đi bộ khi bước ra phố. Dọc hai bên đường, hàng loạt khối nhà cao tầng mọc lên san sát, nhưng như vẫn phảng phất đâu đó một nét cổ kính đầy thơ mộng. Một sự huyền bí đến lung linh ập đến khi những cơn gió rít qua những hàng thông ven đường. Ghé quán café nằm khuất trong hẻm cùng một cô gái Đà Lạt để thưởng thức chút hương vị café của xứ sở sương mù, cũng là nơi chôn giấu nhiều kỷ niệm thời niên thiếu đầy mộng mơ của cô gái ấy. Café Thạch Đằng thật yên tĩnh. Tiết trời về đêm phải nói là khá lạnh, nhưng ta vẫn cảm thấy ấm cúng đến lạ thường. Không biết lòng ta ấm lên vì hương vị café hay vì tình người?

Ngày 17 tháng ….
Thung lũng tình yêu, huyền diệu quá đỗi. Bình yên, thanh thoát, nhẹ nhàng là những cảm giác ta tìm lại được sau khi ngồi gần hết một buổi chiều giữa thung lũng, giữa đại ngàn, uống café và nghe nhạc Trịnh.
Buổi tối, đi dạo trên những con phố Đà Lạt, vẫn là những cơn gió mang theo hơi lạnh phả vào người. Nhịp sống của những người dân ở đây có vẻ như chậm hơn so với ở vùng đất Sài Thành. Từng dòng xe cộ cứ chầm chậm lưu thông trên những con phố. Dường như, ta có cảm tưởng rằng, họ đang sở hữu một điều gì đó quý giá nhất trong hiện tại, nên cứ chậm rãi thưởng thức và không muốn nó mất đi. Món bún riêu nóng hổi giữa tiết trời se lạnh ở Ấp Ánh Sáng thật ngon. Những làn hơi nóng bốc lên, hòa quyện với hơi sương của đất trời, xộc vào mũi, tạo thành một nét quyến rũ đến diệu kỳ, tuyệt quá!
Chợt thấy, hạnh phúc thật bình dị, nhưng quá đỗi mong manh!

Ngày 18 tháng …
Đà Lạt những ngày mùa thu, những cơn mưa bất chợt, không vần vũ, không sấm chớp, chợt đổ ào xuống như trút nước rồi tan nhanh.
Ta chẳng còn ở tuổi thần tiên để mong được đắm mình trong những làn mưa, mặc cho sau đó sẽ bị ba má trách mắng, thậm chí đánh đòn. Ta cũng không còn ở thời mơ mộng để gửi những điều ước vào trong mưa, nhưng dường như, một cảm giác lẻ loi vẫn xâm chiếm tâm hồn mỗi khi mưa đến, dù đó chỉ là một cơn mưa giữa mùa thu.
Tình cờ, thấy trong xóm có một sân bóng chuyền, niềm đam mê trỗi dậy, thế là nhảy vào tham gia cho đến khi ngửa tay lên, ánh sáng không còn đủ để nhìn thấy lòng bàn tay mới chịu ra về.
Thèm một buổi hoàng hôn Liangbiang. Có lẽ, qua giới thiệu, hoàng hôn Liangbiang là lý do để ta bằng mọi giá tìm đến Đà Lạt lần này.

Ngày 19 tháng …
Hôm nay, thật đặc biệt khi được làm quen với một “gia đình” tại Đà Lạt. Không những thế, ta còn được trò chuyện thật chân tình, cởi mở và ta như có cảm giác rằng, gia đình ấy cũng rất chân tình khi trò chuyện, trao đổi với ta. Dường như chẳng có khoảng cách hay sự e dè thường có ngay ở lần gặp gỡ đầu tiên. Có lẽ đối với ta, đó là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất của đời người, và nó sẽ trở thành bất tử, khi người ta biết vượt lên những khác biệt để làm ấm lên tình người. Và qua sự gặp gỡ, trò chuyện, sự đồng cảm giữa những con người với nhau lại được tỏa sáng, để con người sẽ cảm thấy bớt đi phần cô đơn nơi sâu thẳm của mình đang khi hoàn tất sứ mạng làm người.
Buổi chiều, những cơn mưa không quá lớn để ướt sủng bờ vai nhưng lại cũng không nhỏ để cảm thấy cái lạnh tê tái khi băng băng chạy xe trên đường.
Cuối cùng, ta cũng đã chạm chân đến được với Liangbiang, vốn đã từng hứa với lòng rằng ta sẽ ngồi bất động ở đó đến 4 tiếng đồng hồ, vậy mà, ta đã không thể thực hiện được rồi. Tiếc quá!
Buổi tối, tranh thủ thưởng thức món “bánh căng” vỉa hè, vốn được cho là nét riêng của Đà Lạt, trong khi ngoài kia, dòng xe cộ vẫn lưu thông không ngừng nghỉ.
Yêu mất thôi, Đà Lạt ơi! Dường như ta đã khá nặng tình với Đà Lạt?

Ngày 20 tháng …
Một ngày nắng vàng đẹp quá, nhưng người đẹp Đà Lạt lại tìm lý do để đi mất, dù đã hứa là sẽ làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí cho đến khi … ta chán Đà Lạt!?
Nhưng làm sao ta chán nỗi trước sức quyến rũ của Đà Lạt. Thôi thì đành chấp nhận sự dang dở như những dang dở khác, bởi trong cuộc đời có cái nào hoàn hảo đến tuyệt đối đâu!
Đi dạo một mình dọc bờ hồ Hồ Xuân Hương, vẫn là tiết trời se lạnh với những cơn gió nhẹ phảng phất vào lòng người. Đi dạo chán, ngồi một mình bên bờ hồ HXH để thả hồn vào những áng mây lơ lửng trên bầu trời, bỗng thấy lòng thênh thang quá. Đến đây, một câu triết lý nhà Phật: “Nhẫn một chút sóng yên biển lặng, lùi một bước trời rộng thênh thang” bỗng như văng vẳng và có lẽ, lúc này ta mới nghiệm ra hết ý nghĩa của nó.
Nắng vàng, trời đẹp, thèm một hoàng hôn Liangbiang quá đỗi, nhưng hôm nay lại không muốn đi Liangbiang một mình. Đành phải nợ Liang biang một hoàng hôn khác…
Bỗng thấy nhớ buổi tối “đặc sản bánh căng” vội vã bên vỉa hè Phan Đình Phùng quá đi!
Dường như ta đã nặng nợ với Đà Lạt mất rồi!

Ngày 21 tháng …
Tạm biệt Đà Lạt, tạm biệt khung trời bình yên, tạm biệt những ngày hè nghỉ ngơi tại Đà Lạt, ta lại phải trở lại những ngày vội vã, xuôi ngược giữa đời thường.
Tạm biệt những con người Đà Lạt và cô gái Đà Lạt, tạm gác lại tất cả, để chỉ mang theo những kỷ niệm khi trở lại cuộc sống đời thường mà ta không thể quên.
Những thứ đó, như một phần hành trang không thể thiếu, ta sẽ mang theo trong cuộc đời.
Xin cám ơn tất cả!

Advertisements

About Cá Cơm

"Kẻ sống có lý tưởng là kẻ dám bước đi một mình, và trái tim dám mở ra cho tiếng gọi phía trên cao"
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s