Vẩn Vơ

Em!
Hôm nay tôi đến tiễn em bước qua cái giới hạn mà mọi người, dù muốn hay không, đều phải đi qua. Em ra đi đúng vào ngày cuối cùng của tháng 11, tháng được dành cách đặc biệt để hướng đến những người đã ra đi trước.

Thật tiếc cho em biết chừng nào, vì em sớm bước qua cái giới hạn của kiếp nhân sinh!

Thật tiếc cho em biết chừng nào, vì vẫn còn quá nhiều “duyên nợ” của em đang dang dở trong cuộc trần.

Thật tiếc cho em vì biết bao “hoài bão” còn bỏ ngõ và chắc chắn, những “hoài bão” đó sẽ cùng em tao ngộ ở chốn thị phi và sẽ vĩnh viễn dang dở như sự dang dở của em nơi dương gian, bởi không ai có thể thay thế em để hoàn thành cuộc đời em.

Mới hôm qua em còn mải mê với những tính toán, thì hôm nay em cũng đang mê mải, nhưng lại mải mê với cõi riêng của chỉ mình em, đơn độc.

Mới hôm qua thôi, em còn mải mê buông mình trong vòng xoáy của cuộc đời, với những tham vọng, hoài mong, thậm chí là những bon chen của kiếp người, hôm nay, em nằm yên bất động trước những ánh mắt xót xa của những người xung quanh. Tôi cầu mong cho em được bình an, bởi khi còn sống, em có quá nhiều âm mưu và điều này khiến em chẳng lúc nào được bình an. Tôi cầu mong cho em được bình an, bởi sự nghi ngờ tất cả luôn ở trong em, làm cho tâm hồn em luôn bất an.

Mới hôm qua em vẫn đang say sưa với những bon chen, những mưu toan để xếp đặt cho việc này việc nọ, vậy mà hôm nay, khi nắm tay em để nói lời tiễn biệt, tôi cảm nhận như có một luồng điện chạy dọc toàn thân, bởi sự băng giá và lạnh lùng của thân xác em! Tôi cảm nhận được cả sự lạnh lùng cuả một thân xác bất động khi những dòng luân chuyển của sự sống không còn lưu thông trong cơ thể của em. Tôi nghĩ, giờ đây, em cần đến lòng thương xót, bởi em luôn lý luận để giành phần chiến thắng, nên trái tim thiếu lòng thương xót.

Rồi đây, em sẽ được chôn vùi và yên nghỉ trong lòng đất.
Rồi đây, thân xác em cũng sẽ tan rữa vào lòng đất.
Bộ óc thông minh kia, rồi cũng sẽ mục nát trong lòng đất.
Em có thể cứng đầu với người khác, nhưng không thể chống chọi với lòng đất.
Một khi đã vào lòng đất, em nằm yên chờ ngày tan rữa.

Những giá trị mà em dành trọn sức lực của tuổi trẻ, thậm chí sẵn sàng dẫm đạp lên người khác để theo đuổi là gì?

Những đam mê mà em quyết tâm dành những giây phút trên dương gian để theo đuổi có ý nghĩa gì với em, khi em đã phải gác qua một bên để bước theo tiếng gọi số phận của đời người?

Đâu là ý nghĩa đích thực của em trong cuộc đời khi em cứ mãi chạy đua với những giá trị vật chất, một khi em không còn hiện diện trên cõi dương gian này?

Bạn bè em không nhiều. Có lẽ, em đã quá tính toán kỹ lưỡng, nên có ít bạn bè. Hôm nay họ cũng đến tiễn đưa, nhưng ẩn khuất đâu đó, dường như họ đến để nói với những người đang cùng sống với họ, chứ không phải cho em. Những giọt lệ đã trào ra nơi khoé mắt họ, nhưng có lẽ họ dành cho những người thân thuộc của em.

Tất cả giờ đây chỉ là con số không vô nghĩa!

Nhìn vào em, tôi chợt nghĩ đến bài học cho bản thân.

Sống trong cuộc đời này, có cần chăng, một chút trống rỗng để đầu óc bớt căng thẳng?
Có cần chăng, một chút đơn sơ để bớt đi sự kình địch, ganh ghét?
Có cần chăng, một chút yếu để còn thấy rằng, mình cần đến người khác và để bớt cạnh tranh?
Có cần chăng, một chút quan tâm để thấy rằng, tình người vẫn là thứ quan trọng và vững bền hơn cả?

 

Tham Khảo:
Nguyễn Tầm Thường, Những Trang Nhật Ký Của Một Linh Mục, 2001.

Advertisements

About Cá Cơm

"Kẻ sống có lý tưởng là kẻ dám bước đi một mình, và trái tim dám mở ra cho tiếng gọi phía trên cao"
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s