Bâng khuâng … chiều Chúa Nhật

195-hoVậy là hắn đã đến ở một vùng xa lạ, trên mặt địa cầu. Một vị trí thật xa nhưng cũng thật gần. Rất xa trong ký ức tuổi thơ, nhưng lại rất gần gũi trong cảnh vật thiên nhiên.
Giờ đây, tất cả đều như rất mới mẻ đối với hắn.
Chiều nay, tản bộ trong khu vườn ở một khung trời xa xôi, giữa không gian yên tĩnh của miền quê thanh bình, hắn nhận thấy như tất cả đều yên ả để hòa cái khung cảnh tuyệt diệu đó. Những áng mây nhẹ nhàng, trong vắt lãng đãng trôi giữa bầu trời mênh mông, vô định. Những tia nắng cuối ngày cũng không vội vã tan đi mà vẫn đọng lại đây đó nơi những khóm lá, những hàng cây. Khắp bốn bề vang vọng tiếng chim kêu, tiếng côn trùng rả rích.
Đẹp quá! Một không gian thật đẹp mà bấy lâu nay nằm gọn trong ký ức của hắn, hôm nay lại có dịp trào lên qua những cung bậc cảm xúc. Những tiếng chim muông cứ vang lên trong ánh nắng nhạt của buổi chiều tà, càng tô điểm cho khung cảnh thêm lung linh.
Đã từ lâu lắm, hắn không có dịp để rảo bước trong một khung cảnh, với những âm thanh và không gian như thế, và để tâm hồn có thể lãng đãng cùng những áng mây trong xanh, cao vút.
Đã lâu lắm rồi, hắn cứ phải quay cuồng với những con chữ, với những vòng xoáy lo toan của nghiệp … “mài đũng quần” trên ghế.
Hôm nay, hắn đã có thể tạm gác lại để bước vào một vùng trời mới, dẫu vẫn còn đó những ngổn ngang. Và hắn biết rằng, con đường phía trước không được trải sẵn nhung lụa, nhưng là một con đường gập ghềnh, sỏi đá. Dọc theo nẻo đường hắn chọn để bước đi đó, có lúc sẽ làm chân rướm máu, và chỉ kết thúc khi hắn đã đi đến cuối con đường.
Hôm nay, hắn đang bước đi trên con đường có đá sỏi đó. Nhưng tim hắn lại ấp ủ một mệnh lệnh lên đường (x. Mt 28,19), và hắn biết mình phải lao về phía trước, đến những chân trời bất tận (x. Cv 1,8), giữa những bộn bề và gập ghềnh có thể xảy đến cho đôi chân của hắn. Chỉ một điều hắn khắc ghi, là chứng nhân của Lời, thì phải đi đến tận cùng trái đất (x. Mc 16,15).
Hắn biết rằng hắn sẽ bước đi, với niềm vui duy nhất là biết mình được sai đi (x. Mc 16,15). An bình và thanh thản bởi lời hứa sẽ được ở cùng trên mọi nẻo đường (x. Mt 28,20).
Bất chợt, cơn mưa ập đến. Cơn mưa đầu tiên nơi xứ lạ kể từ khi hắn đặt chân đến. Cơn mưa nhẹ giữa những ngày của tháng Tám. Cơn mưa vội vã, không quá dai dẳng, nhưng có thể làm lòng hắn se thắt lại.
Bất giác, một thoáng kỷ niệm của những ngày vào tháng Tám năm xưa ập đến, tuôn trào trong nỗi nhớ da diết …
Hôm nay, hắn cũng đang đứng giữa cái se lạnh của đất trời.
Một mình giữa mênh mông, chông chênh và cô đơn, đơn độc và hiu quạnh, nhưng lòng hắn lại ấm lên bởi thao thức mệnh lệnh ấp ủ trong tim là phải lên đường …
Những cơn gió vút qua rồi biến mất …
Tháng 08/2012

Advertisements

About Cá Cơm

"Kẻ sống có lý tưởng là kẻ dám bước đi một mình, và trái tim dám mở ra cho tiếng gọi phía trên cao"
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s